Cùng lúc đó, Trần Nhị đứng rất gần hai sư huynh muội, nghe thấy họ hiểu lầm chuyện "Lục Hằng cứu chữa bệnh nhân" nhưng cũng chẳng thèm giải thích.
"Ân công, mời dùng trà!" Chủ quán kích động đun nước pha trà cho nhóm người Lục Hằng: "Trà thô nước đục, mong ân công chớ chê..."
"Ân công!" Tiểu nhị lại từ dưới chiếc tủ gỗ ám khói lấy ra một bộ trà cụ, đó chính là đồ gốm do Lục Hằng từng nung.
"Hôm rời đi, hai anh em chúng tôi đã tìm thấy thứ này, vốn định trả lại cho ân công nhưng tìm mãi chẳng thấy ngài đâu..."...




